Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

BÓNG BAY CỦA BỐ

Ngó công chúa nhỏ thích thú chơi bóng .Xã  sái quai hàm,xong  quả này ả lại đòi tiếp  quả khác.
Mụ ...nhớ thời thơ ấu .Bố Mụ cho lũ con thật nhiều bóng chơi .Bóng ấy giãn cực tốt, thổi thì dễ , mà cứ...to tướng ra  , ít khi vỡ lắm.Bố Mụ rất chi là sáng kiến  nhá.Ông bóp vụn phấn bảng  nhuộm chúng thôi thì đủ màu , rất  xịn!
Mỗi tội bố cứ dặn đi dặn lại là các con chỉ chơi trong nhà thôi , cấm đứa nào  mang ra đường!
Mụ lắm mồm rắn mặt   nhất đám , cứ  vặn hỏi hoài , bố ơi ,tại sao????
Còn nhớ bố Mụ gắt lên.Có thôi hỏi đi không.Nói  không được là không được.Con với cái!Hư dư gấu..chó ! (? )
Hư á? Mụ thấy ..giận bố..ki bo, có thế cũng không cho chia sẻ với chúng bạn.:-)
Hình như mãi rất lâu sau Mụ  mới hiểu :-))
Đọc tiếp ...

MIẾNG NGON :D

Đọc Bói cười sặc sụa.Cái chuyện Bói  đi mẫu giáo,thích bạn gái quá đi mà chả có gì tặng.Cậu vạch...chim dí tay bạn gái vào bảo : cho đằng ấy miếng chim.Thì ..ở nhà mẹ cậu thích nhất món ấy, tuyền xin cậu đó mà. Thế mà rồi...bị cô giáo  phạt roi.Khổ!Oan ngút ngàn ! :-))  
Lại nhớ cháu Mụ .Ở chung cả mấy gia đình đông. Các bác c ứ tan chợ chiều về là  tha thiết  xin ... cu con  miếng... chim.Cháu yêu rất hào phóng lễ độ lũn cũn đi  mời  từng bác một. Rồi hôm đó nghĩ thế quái nào.Ẻm xộc tới miệng nói  tay với , thì bác cũng  cho cháu đi !May cho bác là cháu kiễng chửa tới.Cả nhà được phen cười nghiêng ngả...
Nhớ cháu ...........
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

PHẢI LẤY NGƯỜI DƯ... BỐ MÌNH:D


Đọc tiếp ...

HIẾP :D (nhảm cuối tuần)

Buồn tình giật tít câu viu :-))
Ăn chơi,  ăn nhậu,ăn mặc rồi ..ăn ngủ ...nghe tuyền dững hợp lí hợp tình.Cơ mà ăn...hiếp thì chã hiễu có phãi  tại Mụ cũng ...dê  dê hay  sao, Mụ ...cứ  thấy rõ là  ...sao sao ấy. Nhạy  nhạy củm củm lắm ý cơ  !
Mụ gẫm  từ " bắt nạt " ngoài Bắc nghe nó...trong sáng hay hay hơn nhiều!

Tiếng Nam dễ thương cơ mà ...cũng...kì cục ,nhể ! :-))
Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

GIEN ĐỤT:D

-Nầy,  khai thật ,đằng ấy biết thích... giai từ lên  mấy ?
Ừm,thì ...khoe ,sợ quái gì !(Gã nầy hiểu vợ phết , có giấu cũng khó:-))
 -Rằng thì là mà...Được giai thích năm ..bảy tuổi.Năm tám tuổi...Năm...mười ba tuổi.Rồi...năm...
 -Thích giai  giai thích .Lạc đề rồi.Là đương hỏi ..biết thích giai năm nào cơ mờ?
-Gì thì  cũng phải  ...có đầu có  đuôi chớ!...Thôi được,vào luôn chủ đề chính  nhá.Tớ...thú thật là  biết  ...nghía giai chính thức năm ...mười bốn tuổi:-)
-AK AK.Tớ...chậm hơn  dững ..ba năm cơ ....

Á à. Thôi bỏ cha rồi!Biết  vầy tui chã lấy ông !Thảo nào mà giai con ,giờ ..tồng ngồng  ...hai chục đến nơi vưỡn chửa có mảnh tình vắt vai.
 Ra là Gien.Gien đụt !!! :-))
Đọc tiếp ...

CHÁY NHÀ RA...:D

Mỡ trong chảo cá  bắn cái bốp tưởng mù luôn.Mụ bải hoải la   ối á.Xã xớn xác xếch quần (từ ...ta lét  )chạy lại xuýt xoa  .Mụ...hất tay gã ,dỏng tai . Ô kìa .Giai con  vưỡn  thản nhiên lem lém với con...con..ĩ  ào thế kia  ?! :-)
Điên người Mụ nhào vô .Dậm chân bành bạch miệng the thé .
Sư..sư khỉ nhà anh  ...con nhá! Gớm chửa, chưa chi đã coi ..gái hơn má mầy rồi !!!
Có ..cháy nhà mới ra mặt...mẹt !!!
(Thấy ..trên ..vếc cam   cô giáo ẻm  mày nhướn tận..đỉnh đầu,mắt xanh lè lè  tròn xoe xoe, Mụ... giật nẩy người cười...bẽn lẽn ,hic.Có lẽ cô đã thấy?Mà thấy...chắc ..chắc gì  hiểu ?! Lỡ rồi,lo thì cũng...làm  được cái  đếch gì! :-))
Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Lòng vị tha của người mẹ có 2 con gái bị sát hại

Gác lại nỗi đau mất hai con gái song sinh mới 7 tháng tuổi vì bị gã hàng xóm cuồng sát trong cơn phê ma túy, chị Hà vẫn không quản đường xa từ Đồng Nai lên TP HCM xin tòa cho hắn khỏi tội chết.
Lòng vị tha của người mẹ có 2 con gái bị sát hại
Lúc xảy ra vụ án, chị Hà đang làm việc trong xí nghiệp. Khi nghe hung tin chạy về thì các con đã mất. Ảnh: H. D.
“Nghĩ đến cái chết oan uổng của các con, tim tôi như có ai cào cấu. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, giờ xử bị cáo tội chết các con tôi cũng không sống lại được. Là người mẹ, tôi hiểu được nỗi đau mất con nên cũng muốn xin HĐXX cho bị cáo một cơ hội sống để mẹ anh ta không phải chịu đau đớn như tôi”, chị Hà trình bày lý do xin giảm án cho kẻ đã hại chết con mình trong phiên xử phúc thẩm.
Phiên tòa hôm đó chật kín người. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bị cáo Phạm Văn Mạnh (27 tuổi, ngụ tại Đồng Nai) khi biết được câu chuyện tang thương mà anh ta đã gây ra cho gia đình chị Hà. Ngồi phía dưới, bà Xinh – mẹ của Mạnh vẻ mặt buồn rượi dưới mái tóc hoa dâm cắt ngắn lởm chởm. Trước đó, bà cũng phải vào viện điều trị chấn thương đầu do bị chính con trai dùng dao chém trong cơn nghiện. Thỉnh thoảng bà đưa tay ôm mặt trong lúc nghe HĐXX nhắc lại hành vi gây án của con mình.
Mồ côi cha từ nhỏ, hoàn cảnh gia đình khó khăn, từ một thanh niên hiền lành Mạnh trở nên hung hăng quậy phá từ khi bị vướng vào ma túy. Cũng bày tỏ quyết tâm đi cai nghiện để làm lại cuộc đời nhưng chưa kịp vào trại thì anh ta gây họa.
Theo nội dung vụ án, trong thời gian chờ đến ngày đi cai, trưa 19/6/2012, Mạnh đến nhà một người bạn chơi rồi rủ nhau hút bồ đà. Khi về, anh ta bắt đầu lên cơn thèm ma túy nên đòi chị gái cho tiền mua. Người chị chưa kịp đưa thì Mạnh đã cầm con dao chặt đá lao tới chém xối xả. Thấy vậy, bà Xinh tới can ngăn cũng bị con trai chém nhiều nhát vào đầu và người. Trong cơn cuồng sát, Mạnh tiếp tục vác dao chém nhiều người đi đường.
Sau khi bị tước mất con dao, Mạnh vớ được cây cuốc ven đường rồi lao vào khu phòng trọ gần đó tấn công 4 người trong gia đình chị Hà. Được đưa đi cấp cứu nhưng do còn quá nhỏ, 2 bé gái song sinh của chị đã tử vong.
Lòng vị tha của người mẹ có 2 con gái bị sát hại
Tại tòa, Mạnh cho biết trước đó cũng thỉnh thoảng sử dụng bồ đà, nhưng hôm xảy ra án mạng bị cáo đã mất kiểm soát với hành vi của mình. Ảnh:H. D.
Nghe đến đây, chị Hà ứa nước mắt xót xa khi nghĩ đến các con. Trên vành móng ngựa, Mạnh ôm trán, mắt rơm rớm vẻ hối hận. “Khi lên cơn, bị cáo biết sẽ gây chuyện nên đã nói với mẹ và chị gái trói mình lại. Nhưng mọi người chưa kịp làm thì… Lúc đó bị cáo cũng không biết tại sao mình lại hành động như thế”, Mạnh lí nhí trả lời thẩm vấn của HĐXX.
Giờ nghị án, chị Hà chôn chân nơi hành lang, lặng lẽ khóc. Buông tiếng thở dài, chị bảo đã gần một năm kể từ ngày gia đình xảy ra thảm cảnh, chị vẫn thường xuyên mất ngủ vì nhớ thương các con. 2 bé là kết quả của cuộc tình chắp vá giữa chị với người đàn ông đã có một đời vợ, còn chị cũng lỡ một lần đò. "Từ khi mới lọt lòng các cháu đã phải chịu thiệt thòi. Cha chúng đã bỏ đi biệt tăm không để lại lời nhắn nhủ. Ngày các con mất cũng không thấy ông ấy về nhìn mặt con”, chị ngậm ngùi.
Lúc tai họa ập đến, chị rất oán hận kẻ đã cướp đi mạng sống của con mình. Nhất là sau đó gia đình bị cáo cũng không một lời hỏi han, chia sẻ với chị. Cho đến khi Mạnh bị TAND tỉnh Đồng Nai tuyên phạt tử hình về tội Giết người, mẹ anh ta mới đến và đưa 5 triệu đồng gọi là bồi thường để xin chị giúp đỡ trong phiên phúc thẩm. “Dù rất đau lòng nhưng thấy bà ấy đau khổ quá tôi cũng không đành lòng nên làm đơn kháng cáo xin tòa giảm án cho Mạnh”, chị Hà cho biết.
Ngày 29/5, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM cho rằng bị cáo đã thành khẩn khai báo và khắc phục một phần thiệt hại cho gia đình nạn nhân, nhưng do hậu quả gây ra là đặc biệt nghiêm trọng nên không thể giảm án.
Bản án vừa được tuyên, nhiều người ngỡ ngàng khi chị Hà bỗng ngất lịm. Cạnh bên, bà Xinh cũng sụt sùi, lặng lẽ lau những dòng nước mắt chảy tràn trên gương mặt của mẹ các nạn nhân.
Theo VNE

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

ĐÊM NAY RẰM YẾN TIỆC SÁNG TRÊN TRỜI

Bữa trước tạt  nhà bạn mình ngắm hình  trăng rằm.Thấy...cảm giác cô đơn cùng tận lại  ập về... Chẳng nói lời nào.Tắt máy tính cái bụp.
Hôm rằm ấy xẩm tối mình với xã chạy xe sang làng bên.Đường ngoằn ngoèo tối đen.Trăng vằng vặc treo  .Nhớ cháu  .Nước mắt  tràn xuống má...Xã hỏi em lục gì mãi thế.Lại..quên giấy tờ sao?! Mình ...giả lả ,vầng ,tìm lại  cho chắc ,đây rồi.( khăn giấy ,xã ốm,cả nhà mình ai cũng như ..ốm dở.Mình.. phải cố vui tươi.)
Rồi lúc vừa bước ra bãi đỗ mênh mông .Đập thẳng vào mặt là lồng lộng trăng tròn .Nhìn  thật gần mà   tay  không với  được.....Não nùng!!!Nhớ cháu khủng khiếp ..Phải cháu...cháu ở tận trên ấy không?!Cháu... có đang vui ???
Hai câu thơ  hồi đi học thế nào cứ xoáy mãi trong đầu tự hôm ấy.
"Đêm nay rằm yến tiệc sáng trên trời
Khách không ở,lòng em cô độc quá!"
..................
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

LINH HỒN NƠI NAO?!

Cô không tin chuyện vong nhập,không tin mấy ông bà ngoại cảm tìm mộ.Xem SAMSARA rồi biết khổ  nhọc lắm lắm mới thành chân tu.Cô không đi chùa.
Cô hay nghĩ khá  tệ kiểu,địa ngục ở đâu khi họ khoan tìm kim cương sâu thăm thẳm chẳng thấy,có chăng là dòng nham thạch sôi sục của núi lửa trào phun.....Rồi,thiên đường nơi đâu khi con người đã lên tận mặt trăng  sao hỏa....
Nhưng,cô có tâm linh từ khi ...mất cháu.Cô  tin linh hồn là có thật ,sau ...bốn giấc mơ cô cháu mình gặp nhau.Những giấc mơ bí ẩn!
Hôm trước cô lại gặp cháu lần thứ bốn.Đã lâu rồi cháu chẳng về thăm cô nữa.Cô những tưởng....
Rồi,cô thấy cháu ngồi giữa đám đông nhốn nháo, cứ đăm đắm nhìn cô ...buồn thê thiết.Cô..khóc tràn trề chẳng nói được lời nào,tựa vai ai đó không rõ  mặt..Choàng tỉnh trong cơn nức nở, lại thấy...tóc ,má  ướt đầm...
Gía mà cháu nói với cô một lời.Tại sao cô không gặp cháu như kiểu mẹ cháu, là thấy cháu hôm  xưa,mơ lại những ngày vui vẻ trước  ...Mà cô luôn...luôn thấy ..."cháu hôm nay" mờ mịt  và đẫm buồn ?!
Có phải ...phải vì bố cứ một mình  ..."ôm" cháu suy sụp không gượng nổi nên...
Hay tại...mẹ cháu mãi vẫn không hiểu  được bài học thương yêu nên...
Cô ..không biết phải làm sao.Cô đau lòng vô cùng.Cô không thể thay đổi được bố mẹ cháu....
Hơn hai trăm ngày đêm  cô nguyện cầu OM MANI,chuyện trò với cháu luôn...Giúp cô thì thấy rõ.Chẳng hiểu có giúp gì được cháu yêu?!!!
Tối nay tuyết đã rơi.
"Mất người già là mất đi quá khứ.Mất người trẻ là mất cả tương lai" .Biết khi nào bố mẹ cháu mới vượt qua nổi đây ?!
Mùa đông năm nay là mùa đông khó khăn nhất đời cô đã từng.
OM MANI PADME HUM OM MANI PADME HUM OM MANI PADME HUM OM MANI PADME HUM.............................................Thanh thản nơi ấy  cháu nhé.Cô...vượt qua được,cô vượt qua được thật rồi đó cháu.............


Đọc tiếp ...

NÓI VỚI CON VỀ CHUYỆN ẤY - CHUYÊN GIA NÓI GÌ ? (ST)

Bà Nguyễn Thị Thương, chuyên gia tư vấn tâm lý đã có vô số những buổi tư vấn trực tiếp cho cả các phụ huynh và những thanh thiếu niên muốn tìm hiểu về tình dục, đưa ra những kinh nghiệm.

- Bố mẹ hãy học càng nhiều càng tốt: Các vấn đề thanh thiếu niên hào hứng lắng nghe là chuyện về tuổi dậy thì, kinh nguyệt, sinh sản, các bệnh lây lan qua đường tình dục, phương pháp tránh thai, có bầu ngoài ý muốn, nạo phá thai, tình dục đồng giới, quan hệ tình dục trước hôn nhân. Bạn càng biết nhiều thì khi nói chuyện với con sẽ càng bớt lúng túng. Xem kỹ sách, báo và băng đĩa phục vụ cho độ tuổi của con.
- Trao đổi với chồng hay bạn bè về kế hoạch sẽ nói gì và nói sao với con. Tập nói ra sẽ giúp bạn cảm giác dễ chịu hơn khi nói chuyện với con.
- Tạo nên một đề tài quen thuộc: Quan niệm giáo dục giới tính như một vấn đề luôn tiếp diễn. Những lần nói chuyện ngắn gọn, thường xuyên và ít người tham gia thì luôn hiệu quả hơn khi nói chuyện nghiêm túc và chỉ xảy ra một lần.
- Lên kế hoạch trước: Đừng đợi con bạn chủ động mang đề tài ra trước; chúng có thể nghĩ bố mẹ không dễ tiếp cận và sẽ không hỏi bạn. Tự bạn lên kế hoạch để nói chuyện với con về tình dục.
- Nhắm tới một cuộc nói chuyện thân mật : Bạn hãy cố gắng hướng cuộc nói chuyện như một sự thảo luận hai chiều, không “lên lớp” với con. Nên chuẩn bị bạn sẽ hỏi con mình những gì và chúng cảm thấy thế nào. Nhắm tới một cuộc nói chuyện sinh động và hào hứng.
KHI GIAO TIẾP QUÁ KHÓ KHĂN:
Đôi lúc, việc đề cập tới tình dục dường như không thể thực hiện được. Bậc phụ huynh có thể quá ngượng ngùng hay con trẻ sẽ lảng tránh không muốn nghe. Những gợi ý sau đây có thể giúp bạn:
Nhắm và luôn giữ đề tài, không lúc này thì lúc khác và thử nhiều cách mở lời, tiếp cận khác nhau với con.Nói chuyện qua điện thoại đôi khi sẽ dễ dàng hơnTìm hiểu xem những chủ đề nào về giáo dục giới tính con bạn đang học ở trường, vì chúng sẽ thích thú nghe những đề tài mới mà chúng chưa được dạyTìm tài liệu giáo dục giới tính ở từng độ tuổi như sách báo, băng video và đặt chúng trong phòng ngủ của con. Bạn cũng có thể tham khảo thêm từ website.
· Có lẽ con bạn thích nói chuyện về giáo dục giới tính nhưng không phải với bạn. Hãy cân nhắc để chọn lựa người đáng tin cậy như họ hàng, bà con hay bạn thân để thay bạn nói chuyện với con mình.
Đọc tiếp ...

9 ĐIỀU CẦN DẠY CON TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN (ST)

Bỏ bảng cửu chương hay tiếng Tây tiếng Tàu xuống, những bài học từ cuộc sống mới là điều mẹ cần dạy con


Là một người mẹ, nghĩa là ta phải luôn biết cân bằng trong mọi thứ. Giữa việc nuôi và việc dạy, không được trọng béo tốt, khinh tập đi. Giữa việc dạy “lễ” và dạy “văn”, cũng không được trọng văn toán, khinh lễ nghĩa. Tôi biết, rất nhiều bà mẹ dạy con tập đọc từ tuổi lên hai, dạy con tiếng anh từ thủa lên ba, dạy con cả bảng cửu chương ngay từ khi bé chưa bước chân vào lớp 1. Mong muốn có con giỏi giang hơn người, điều này không sai. Tuy nhiên, hãy tạm thời bỏ qua chúng một bên, vì theo tôi, những bài học cuộc sống mới là điều ta cần giải quyết ngay bây giờ. Hãy dạy con những điều sau trước khi là quá muộn
1. Người lạ không phải ai cũng tốt
Bài học muôn thủa nhưng không bao giờ là thừa với trẻ con, những cô bé cậu bé mà “ai cho kẹo là yêu”. Trẻ con ở mọi lứa tuổi cần được dạy cách nhận thức được môi trường xung quanh và hiểu rằng người lạ cần phải được tránh.Việc giảng dạy cho trẻ về người lạ nguy hiểm nên bao gồm cảnh báo về những người lạ yêu cầu bé giúp đỡ, xin tiền, nhờ dẫn đường hoặc cho kẹo, bánh. Tôi thưởng thủ thỉ với con “Nếu có ai cho Bi bánh mà mẹ không có ở đấy thì Bi có nhận không?” hay “Nếu Bi bị lạc mẹ mà có người nhờ dắt Bi đi thì Bi có đi cùng không hay đứng yên đợi mẹ?”. Những lúc đấy, con trai tôi luôn trả lời dõng dạc “Con chỉ theo mẹ thôi”.
2. Biết nói “cám ơn” và “xin lỗi”
Hai từ đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng đối với trẻ. Dạy bé biết nói “cám ơn” và “xin lỗi” không chỉ là dạy con cách cư xử thông thường. Chính từ những phép tắc lịch sự này, trẻ sẽ phát triển thành sự kính trọng đối với người hơn tuổi và sẽ giúp mẹ thiết lập cho bé một thái độ kỹ luật tốt khi lớn lên. Trẻ biết nói “cám ơn” và “xin lỗi” thường sau này cũng sẽ là những đứa trẻ điềm đạm, biết suy trước nghĩ sau trước mỗi vấn đề, mỗi tình huống trong cuộc sống. Tôi luôn dặn con, phải biết “cám ơn” khi một ai đó giúp đỡ mình, thể hiện sự quan tâm, lòng tốt của họ với mình. Và từ “xin lỗi”, nó không có nghĩa là con có lỗi. Nó có nghĩa là con tôn trọng mỗi quan hệ của con với người đó.
3. Làm việc nhà và trách nhiệm
9 điều PHẢI dạy con trước khi quá muộn
Cha mẹ đừng nghĩ trẻ chỉ cần ăn ngoan, ngủ kỹ, học giỏi đã là đủ là tốt (ảnh minh họa)
Làm việc nhà là một vô cùng quan trọng trong việc giáo dục trẻ nhỏ mà ngày này, vì quá yêu chiều con cái, các bậc cha mẹ thường hiếm khi để trẻ phải đụng tay vào việc gì. Một đứa bé 5 tuổi chưa biết tự lau nhà, lau bàn ghế, bọn bàn ăn giúp mẹ, gấp quần áo giúp bố…thì không hề là một việc đáng tự hào. Trẻ nhỏ học được nhiều thứ qua những việc nhà vụn vặt như vậy. Làm việc nhà không chỉ giúp bé có thêm kỹ năng sống, tránh thành những chú “gà công nghiệp” mà qua đó, tôi còn dạy được con về trách nhiệm – một thứ vô hình nhưng ai cũng cần phải có.
4. Khi bị bắt nạt phải làm thế nào?
Làm gì có bậc cha mẹ nào không xót xa khi nhìn thấy cô bé, cậu bé đáng yêu của mình trở về nhà với vài vết bầm tím trên tay hay giọt nước mắt còn chưa khô trên má vì bị bạn giật mất đồ chơi, sách vở, bút thước. Bắt nạt bạn bè, dù là trực tiếp (đánh đập, cấu xé..) hay gián tiếp (sỉ nhục, trêu đùa, cô lập)… đều là hành vi không thể chấp nhận được. Tuy nhiên ngày nay, nó lại dường như càng trở nên phổ biến trong lứa tuổi học sinh 9x, 10x. Hành xử thế nào khi con bị bắt nạt là một câu hỏi mà rất nhiều bậc phụ huynh đặt ra. Nhiều phụ huynh khuyên con “tẩn” lại cho bạn một trận, thậm chí họ còn nóng lòng muốn ra mặt giùm con, song theo tôi, cách làm này chưa thực sự hoàn hảo. 
Tôi luôn chú ý tới biểu hiện của con khi đến trường và từ nhà về. Tâm sự với con để giúp con ứng phó, biết cách cư xử với những đứa bạn hay bắt nạt bé sao cho phù hợp với hoàn cảnh.
5. Sự tự tin
Thế hệ tôi, thế hệ chúng ta đã nhút nhát, đã cúi đầu đủ rồi. Bây giờ, điêu tôi muốn dạy con, chính là sự tự tin. Tôi luôn đưa con đến những lớp học, những khu vui chơi, những nơi có đông người và khuyến khích bé tự tin giao tiếp, tự tin phát biểu suy nghĩ, ý kiến và tự tin vào chính bản thân mình. Một trong những cách tốt nhất để xây dựng sự tự tin ở trẻ, đó là người mẹ phải cho con thấy được bản thân bé là người có ích, có tài năng và khả năng.
6. Giá trị của đồng tiền
Không bao giờ là quá sớm để dạy con về chuyện tiền bạc – những thứ sẽ tiếp xúc với trẻ ngay từ khi mới 3,4 tuổi. Thay vì để con cầm tiền lì xì, cầm tiền của người lớn cho đi mua bán lung tung và vô tư đòi hỏi suốt ngày. Tôi lên kế hoạch dạy con biết giá trị của đồng tiền bằng cách chỉ cho con tiền tiêu vặt khi bé lao động và tự kiếm ra được nó. Bé cũng cần phải học cách tiết kiệm, cách chi tiêu sao cho hợp lý và biết phân biệt giữa cái mình CẦN và cái mình MUỐN. Ngoài ra, muốn trẻ hiểu rõ giá trị của đồng tiền, không gì thiết thực hơn người lớn phải là tấm gương sáng cho con.
7. Tầm quan trọng của vận động và thể dục thể thao
Trẻ em ngày nay béo phì ngày càng nhiều. Điềm toán thì 10 mà điểm thể dục thì 1. Tôi biết rõ điều đó. Để tránh đi vào “vết xe đổ” của những bậc phụ huynh đi trước, tôi luôn cố ý rủ rê con mình bỏ bàn học, bỏ tivi đứng dậy để ra ngoài trời và tham gia vận động, bất kể chỉ là đi bộ loanh quanh hay tham gia hẳn một lớp học bơi. Vận động cũng sẽ giúp bé cao lớn, thêm tự tin và nhanh nhẹn.
8. Không phán xét sự khác biệt
Phân biệt giàu nghèo, phân biệt giới tính, phân biệt vẻ bề ngoài…đều là những thứ trẻ không bao giờ hiểu lý do vì sao nhưng lại vô tình bị ảnh hưởng bởi những người lớn xấu xí. Tôi luôn dạy con không bao giờ được phán xét người khác chỉ vì họ không giống mình. Một bạn nhỏ ở lớp thích ngồi học hơn chạy nhảy vào giờ ra chơi không phải là người “quái dị”. Một cô bé lớp 1 nhưng 40kg cũng không phải là kẻ “tham ăn” hay đáng xấu hổ. Mỗi người có một cá tính riêng, sở thích riêng và con phải tôn trọng điều đó.
9. Được là chính mình là điều quan trọng
Có thể bé thích ca hát hơn thích học toán, thích làm cầu thù bóng đá hơn là doanh nhân kiếm tiền …đó là sở thích thuần túy tự nhiên của trẻ. Tôi không bao giờ gượng ép con phải sống như những gì bố mẹ mong muốn. Bố mẹ cần dạy trẻ hiểu được rằng sở thích, đam mê của bé chính là năng khiếu, là điều khiến trẻ trở nên đặc biệt, khuyến khích trẻ để bé được hoạt động, được nói lên bản thân và sáng tạo. Nhưng trên hết, điều tôi muốn dạy nhất, đó là truyền cho con lòng can đảm để theo đuổi những lựa chọn của riêng mình.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

CHƯA BAO GIỜ MẤT ĐI (ST)


Có một lần thi hào Dante đứng gần cây cầu Ponte Vecchio, bắt ngang qua con sông Arno ở thành phố Florence, nước Ý.  Thời gian là vào khoảng trước năm 1300, ông nhìn thấy cô Beatrice đang đứng trên cầu.  Beatrice mặc một chiếc áo màu đỏ nhạt.  Khi ấy Dante tuổi còn rất nhỏ và cô Beatrice lại còn nhỏ hơn nữa.  Thế nhưng Dante đã cảm thấy cô Beatrice như một vị thiên thần, và hình ảnh ấy như đã chứa đựng trọn vẹn hết cả một vũ trụ vô tận đối với ông.

Nhưng Dante không hề tỏ lộ tình cảm của mình với Beatrice, và ông cũng ít khi gặp mặt cô.  Sau đó một thời gian, có một trận bệnh dịch kéo qua thành phố và Beatrice đã qua đời sau một cơn bệnh.  Dante rất đau buồn và cảm thấy như thế giới của mình hoàn toàn bị sụp đổ.  Cô Beatrice đã là một sự kết nối giữa linh hồn ông với lại một thế giới hạnh phúc vĩnh cửu.  Và từ nỗi khổ đau to tát ấy, Dante đã sáng tác thành một thi phẩm vĩ đại để lại cho nền văn học Tây phương có tựa là the Divinde Comedy.
Sáu trăm năm chục năm sau, trong Thế Chiến Thứ II, quân đội Hoa kỳ tấn công đánh đuổi quân đội Đức Quốc Xả dọc theo bán đảo xứ Ý.  Trên đường rút lui, quân đội Đức cho nổ tung và phá hủy hết tất cả những phương tiện nào có thể giúp cho sự tiến quân của quân đội Hoa kỳ.  Trong đó có cả những cây cầu bắt ngang qua dòng sông Arno.
Nhưng không một ai muốn phá hủy cây cầu Ponte Vecchio, nơi mà Beatrice đã từng đứng và mang lại cảm hứng cho tác phẩm bất hủ của Dante.
Và vị chỉ huy của quân đội Đức đã liên lạc bằng truyền tin với quân đội Hoa Kỳ, với một ngôn ngữ đơn sơ, nói rằng họ sẽ không cho nổ tung chiếc cầu Ponte Vecchio, nếu như quân đội Mỹ hứa sẽ không sử dụng nó.  Cả hai bên đã giữ lời hứa.  Cây cầu đã không bị phá hủy, và đã không có một người lính Mỹ hay một loại quân cụ nào băng ngang qua chiếc cầu ấy trong trận đánh khốc liệt cuối cùng đó.
Chúng ta là những người đã mất quá nhiều niềm tin, và bao giờ cũng đòi hỏi phải có những bằng chứng chắc chắn và cụ thể.  Và đây là một sự kiện chắc chắn và cụ thể nhất mà tôi biết để xin được trình bày với bạn.  Cây cầu ấy đã được để yên không chạm đến, trong một trận chiến hết sức tàn bạo vào thời cận đại, bởi vì Beatrice đã có lần đứng ở nơi ấy.
Cầu mong sao cho ánh sáng của tình thương và sự tỉnh giác sẽ luôn chiếu sáng mãi trong cuộc đời này với sự trở về của một trời nắng ấm.
--- oOo ---
Cùng một ước mơ chung
Câu truyện ấy do ông Jack Kornfield kể lại trong một bài pháp thoại, vào một ngày mùa đông.  Chúng ta ai cũng biết trân quý những gì là chân thật, cao thượng, và ưa thích những điều hay đẹp.
Tôi nhớ hình như Trang Tử có nói rằng "Nếu như ta đi tìm những điểm giống nhau, thì trăng và sao tuy cách nhau ngàn vạn dặm mà vẫn rất gần, còn như ta muốn tìm kiếm sự khác biệt thì gan và mật tuy nằm cạnh mà vẫn cách xa nhau hơn trời với đất."  Chúng ta dù có khác biệt nhau cách mấy vẫn có cùng chung một ước mơ là được hạnh phúc, được tiếp xúc với một cái gì cao đẹp, và chính ước mơ ấy đã nối liền tất cả chúng ta lại với nhau.
Khi ta nhìn sâu sắc vào ngay giữa những tình cảnh khổ đau, hoặc bạo động nhất trên cuộc đời, ta cũng sẽ tìm thấy được một điều này: là bất cứ ai cũng muốn được hạnh phúc, được tiếp xúc với một cái gì rộng lớn và cao thượng.
Chúng ta ai cũng thích ngắm nhìn một sáng bình minh trời hồng trên núi cao, một áng mây đỏ tím màu hoàng hôn nơi cuối chân trời biển xa, một vầng trăng sáng trong khu vườn nhỏ, một giọt sương trên ngọn cỏ mỏng manh, một nụ cười bình yên, được nghe một bài nhạc hay, đọc một mẩu truyện nâng cao tâm hồn…  Ta ưa thích những gì hay đẹp và trong sáng tự nhiên.
Cái hay đẹp chưa bao giờ mất đi
Tôi không biết sự kiện về chiếc cầu Vecchio có thật không, nhưng tôi nghĩ chúng ta thích tin vào câu truyện đó.  Chúng ta tin vì tự trong bản chất của mình đã có sẵn những điều hay đẹp ấy.
Cho dù giữa một cuộc sống đầy những bon chen, hơn thua, những điều hay đẹp ấy có thể bị lu mờ vì một cái thấy sai lầm, hoặc bị cái bản ngã nhỏ hẹp làm méo mó đi, nhưng nó vẫn chưa từng bị hao mất đi bao giờ.  Bạn biết vì sao không?  Vì tự bản chất của nó bao giờ cũng vẫn là trong sáng.  Đức Phật dạy, “Này các thầy, tâm của ta là sáng chói, nhưng bị ô nhiễm bởi các ô nhiễm từ ngoài vào.  Khi nào ta làm sạch được những ô nhiễm đó thì tâm ta sẽ tự nhiên trở lại sáng chói như xưa.” (Tăng Chi Bộ, I 5.)
Mà thật ra tôi nghĩ muốn "làm sạch đi những ô nhiễm" ấy, chúng ta đâu cần phải tìm kiếm, tập luyện hay thu đạt gì thêm nữa phải không bạn?  Dầu cho đó có là sự tĩnh lặng, hạnh phúc hay bình an.  Vì hầu hết những sự tạo tác hay thành đạt nào của ta, cũng đều phần lớn được phát khởi từ một cái Tôi nhỏ hẹp, và dễ làm sinh thêm những khổ đau không cần thiết.
Nếu như ta biết nhìn thấy được những ô nhiễm ấy để buông bỏ thôi, và nó sẽ được tự nhiên trở lại sáng chói như xưa.  Điều quan trọng là phải thành thật với chính mình và biết thật sự có mặt với những gì đang xảy ra.  Thái độ ấy sẽ giúp ta tự điều chỉnh lại cho cái thấy của mình được trong sáng hơn thêm.
Tình thương là một hạnh phúc tự nhiên
Đức Phật dạy, những năng lượng của phiền não có thể tạm thời chế ngự những năng lực thiện lành, như là từ bi và trí tuệ, nhưng sẽ không bao giờ tiêu diệt được chúng.  Những năng lực bất thiện không bao giờ có thể bứng nhổ được những gì thiện lành trong ta, nhưng ngược lại, những năng lực thiện sẽ có khả năng nhổ được tận gốc rễ những năng lực bất thiện.  Và tình thương có thể chuyển hóa được những sợ hãi, hờn giận hoặc phiền não, vì nó là một năng lực to lớn hơn.
Tâm từ là một nguồn năng lượng có khả năng chữa lành hết những thương tích trong ta và trong cuộc đời.  Với một tình thương rộng lớn cuộc sống này sẽ trở nên nguyên vẹn hơn, nó giúp ta phá vỡ được những ý niệm sai lầm đã tạo nên sự ngăn chia mình với kẻ khác.
Cuối tuần qua tôi có đi xem phim Les Miserables.  Ngày xưa lúc còn ở Trung học, tôi đọc quyển truyện này rất mê thích, đến trang cuối khi Jean Valjean nhắc lại những kỷ niệm của mình với cô con gái nuôi Cosette, thật xúc động.  Tôi nghĩ đôi khi những hoàn cảnh khốn cùng, khổ đau trong cuộc đời, lại càng làm hiển lộ rõ hơn thêm được những sự thiện lành trong chúng ta.  Mà cái gì trong sáng và thiện lành thì sẽ mãi lan xa…
Cầu mong cho ánh sáng của tình thương và sự tỉnh giác sẽ luôn chiếu sáng mãi trong cuộc đời này, và giữa những ngày mưa lạnh ta biết vẫn có trời nắng ấm.
Nguyễn Duy Nhiên

Đọc tiếp ...

Bút ký LANG THANG NHƯ GIÓ - BS LÊ ĐÌNH PHƯƠNG



938fdafc-2573-4837-b19c-d73f78e2d9e3.jpg




  

Là bác sĩ y khoa Đại học Y Dược, thạc sĩ khoa học chuyên khoa nội, từng công tác tại Bệnh viện Chợ Rẫy, là bác sĩ điều trị và nghiên cứu bệnh nhiệt đới lâm sàng trong khuôn khổ các chương trình tài trợ bởi Tổ chức y tế thế giới hợp tác giữ Bệnh viện Chợ Rẫy với Trung tâm kiểm soát bệnh tật (CDC) và Đại học Amsterdam - Hà Lan (1987 – 1999), cố vấn dinh dưỡng của Unilever Bestfoods Việt Nam (2002), từ năm 2003 đến nay là bác sĩ điều trị cao cấp Khoa Tổng quát, Bệnh viện FV TPHCM, bác sĩ Lê Đình Phương được xem như một “bác sĩ viết văn” với tác phẩm đầu tay Người bệnh cuối ngày được đông đảo bạn đọc đón nhận.

Cũng như người anh em của nó, Lang thang như gió sẽ là những ghi chép tản mạn trong cuộc sống thường nhật cùa một thầy thuốc Việt Nam, Vui có, buồn có, tĩnh tại có, xê dịch có…

Có những ghi chép y học như: Người bệnh cuối ngày, Quà Tết, Trinh tiết dưới nhãn quan y học, Cát bụi đi về! Một nền y khoa đổ vỡ, Đi khám bệnh sao cho vui vẻ! v.v…

Có những ghi chép là bút kỳ du lịch, ghi lại trên những chặng đường đất nước như: “Đi cho thấy quê hương”, Các giá trị Huế nay ở đâu! Về miền Tây, Một nước Áo không ngủ quên, Utah và tình yêu Mẹ Thiên Nhiên, Milan ngập nắng, Tâm thức Việt trên đất Mỹ v.v…

Lại có các tùy bút âm nhạc bằng sự cảm thụ sâu sắc và dịu dàng với “Paris, âm nhạc và Chopin, Paul Mauriat và âm nhạc màu mây trời, Vì sao nhạc “sến” vẫn còn? Chopin, khuôn mặt tình yêu bất tuyệt”

Và các tùy bút khác bất chợt dâng trào cảm xúc khi sự sống hàng ngày diễn ra: Hoa và cái hôn của vợ người ngư dân, Tôn vinh thực học, Cháo lòng hay “định mức khuây khỏa” kiểu Sài thành, Nhân cơn sốt bất động sản nghĩ về từ “nhà”, Chuyện từ thiện… và còn nhiều, nhiều những cảm xúc như thế nữa được thể hiện trong tập sách này.

Tập bút ký được “phụ đề” thêm bằng một số tấm ảnh cùa chính tác giả chụp trên chặng đường rong ruổi của mình, mà như ông đã tâm sự: “La dolce vita, cuộc đời tuyệt đẹp! Nhưng đời thì ngắn ngủi và trôi qua như giấc mộng. Càng thấy hiếu điều này, tôi tìm đến nhiếp ảnh như một cách thức chụp bắt lại thời khắc tôi còn được sống, được đi và được … chụp ảnh”..”Đó là một phần ký ức vô ngôn nhưng hữu hình của tôi, người thích tự do và lang thang như gió”

Với chất giọng hiền lành, êm đềm và nhẹ nhàng, như chính nhạc sĩ Quốc Bảo đã nhận xét “người hiền viết văn hiền. bạn tôi là người hiền”, bác sĩ Lê Đình Phương đã dẫn dắt người đọc qua từng trang giấy, từng cung bậc cảm xúc và cũng nhiều day dứt.
Đọc tiếp ...

7 dấu hiệu nhận biết một người bạn tốt (st)

Nếu bạn phạm sai lầm nào đó, bạn thân sẽ nói ngay với bạn. Họ sẽ không bao giờ khuyến khích bạn làm điều gì có hại cho bạn. 
Có nhiều cách để phân biệt những ai thực sự là “bạn” hay chỉ “bè” trong mối tương quan hàng ngày của chúng ta. Mặc dù vây, thỉnh thoảng bạn có thể mắc sai lầm khi chắc mẩm rằng bạn thân thiết với ai đó, nhưng chỉ một thời gian là đường ai nấy đi. Thật không may mắn khi mất đi một người mà bạn tưởng chừng sẽ gắn bó lâu dài.
Do đó, để tránh những nhầm lẫn không đáng có, hãy lướt sơ những dấu hiệu được các chuyên gia tâm lý đúc kết trên trang Lifestyle sau đây để nhận biết một người có thể làm bạn thân với ta được:
1. Sẵn sàng tha thứ sau những bất hòa
Tình bạn không phải luôn luôn "thuyền yên biển lặng". Chắc chắn sẽ có những lần hai bạn tranh cãi, nhưng một trong những cách nhận biết bạn thân đó chính là tình bạn sẽ vượt qua tất cả. Các bạn không nói chuyện với nhau trong vài ngày không có nghĩa là hai người sẽ không nhìn mặt nhau cả đời. Xung đột là một phần của cuộc sống cũng như có thể góp phần khiến tình bạn của hai cá thể trở nên bền chặt. Chỉ cần không giữ khư khư để bụng những bất hòa để rồi quên đi người bạn đích thực thì hai bạn sẽ giữ được tình bạn thân thiết mãi.
7 dấu hiệu nhận biết một người bạn tốt
Ảnh minh họa: Lifestyle.
2. Không ngại la hét với bạn
Nếu bạn phạm sai lầm nào đó, bạn thân sẽ góp ý ngay. Họ sẽ không bao giờ khuyến khích bạn làm điều gì có hại cho bản thân. Họ sẽ cùng bạn trải nghiệm và để bạn phạm lỗi. Nhưng nếu bạn vượt khỏi giới hạn, họ sẽ là người ngăn chặn đầu tiên. Bạn có thể nổi khùng với họ trong chốc lát nhưng chắc chắn bạn hiểu họ mong điều tốt nhất cho bạn. Một người bạn tốt sẽ mạo hiểm chọc giận bạn chỉ cốt giữ an toàn cho bạn.
3. Nhẹ nhàng trêu chọc bạn
Nếu có ai đó làm bạn bật cười trong lúc bạn buồn, bạn biết họ là người bạn cần. Chỉ khi bạn cảm thấy thoải mái với ai đó, bạn mới có thể đùa bỡn và chọc ghẹo họ. Chỉ cần không đùa giỡn đến mức vô tình làm bạn tổn thương. Thay vào đó, họ khiến mọi thứ nhẹ nhàng và luôn giữ nụ cười. Có khi một người bạn thân đích thực có thể làm bạn cười chỉ với một cái liếc mắt.
4. Thấu hiểu và gắn kết
Bạn có bao giờ gặp một người nào mà bạn chỉ cần nhìn thoáng qua, hai bạn có thể hiểu tất cả ngay khi vừa gặp nhau. Tình cảm gắn bó không liên quan đến việcbao nhiêu lần hai bạn gặp nhau, mà những người bạn thân có thể sống cách xa nhau hàng dặm mà vẫn hiểu nhau, càng thấu hiểu thì tình bạn càng thân thiết. Trong tình bạn chân thành, khoảng cách không quan trọng, họ chỉ cần có những khoảng thời giời gian vui vẻ với nhau là được.
5. Những lời khuyên sẵn có
Mọi người đều cần giúp đỡ ngay và kịp thời trong tình huống khẩn cấp nào đó. Nếu bạn vướng bận điều gì trong cuộc sống, có một cách làm bạn dễ chịu là tìm những lời khuyên của người bạn thân. Họ sẽ nói những gì họ nghĩ nhưng chắc chắn sẽ không phán xét. Bạn thân là người luôn ở có mặt ở đó chờ bạn tìm đến, cho dù bạn có gặp chuyện gì đi nữa.
6. Sự im lặng ngọt ngào
Có thể ngồi với nhau trong im lặng một cách dễ chịu là một điều rất quan trọng. Tám chuyện và cười đùa cũng tuyệt đấy, song không có gì sai nếu hai bạn tận hưởng yên bình và thinh lặng. Bạn không cần cố gắng huyên thuyên nói chuyện để lấp đầy từng khoảnh khắc bên nhau vì hai người bạn thân luôn cảm thấy dễ chịu khi ở bên nhau. 
7. Chia sẻ mọi thứ
Bạn thân đích thực là người mà bạn có thể thoải mái chia sẻ bất cứ chuyện gì, không có giới hạn hay kiêng kỵ. Bạn có thể phàn nàn về gia đình cũng như nói những chuyện trên trời dưới đất về người khiến bạn "say nắng". Bạn cũng có thể sẵn lòng lắng nghe tất cả, kể cả những chuyện mình không hề quan tâm. Bởi vì hai bạn thân thiết và tôn trọng nhau đủ để dành một sự chú ý đặc biệt cho nhau.
"Bạn thân khó kiếm nhưng xứng đáng để bạn bỏ công sức đi tìm. Bạn mất bao nhiêu lâu để tìm ra người bạn của đời mình? Hai bạn thường làm gì cùng nhau trong những buổi chơi bời phè phỡn tuổi trẻ trâu?", đó là những câu hỏi bạn nên đặt ra khi bắt đầu nghĩ về việc kết thân với một người bạn nào đó. 


Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

“Có một phố vừa đi qua phố” – những thanh niên “láo lếu” của Đinh Vũ Hoàng Nguyên (ST)


Tự họa của Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Đinh Vũ Hoàng Nguyên
mất cách đây một năm rưỡi (tháng 3. 2012). Qua ngày giỗ đầu đã lâu, cuối cùng những người ái mộ anh đã có thể lưu một cuốn sách của anh trên giá sách – “Có một phố vừa đi qua phố” – kỷ niệm của cái người hồi đó đã làm họ vui mỗi ngày bằng những entry ngắn, status hóm hỉnh. Nhưng giờ xem bức ảnh chụp ở cuối sách, khi anh cười với con bên giường bệnh, chắc hẳn những ai được anh làm cho cười ngày trước, nay sẽ không cầm được nước mắt.

Đinh Vũ Hoàng nguyên từng tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp. Anh nổi tiếng với viết dù chưa bao giờ có tác phẩm nào xuất bản “chính thống”. Tên của anh trên mạng là Lão Thầy Bói Già (có lẽ vì  do mắt anh chuyển kém, cũng vì thế nên ít vẽ). Facebook của anh có nick Đinh Vũ Hoàng Nguyên – nay vẫn còn, bạn có thể ghé thăm.
Sách “Có một phố vừa đi qua phố” là tập hợp thơ và văn, các đoạn viết ngắn của Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Sách khoảng 240 trang, do Nhã Nam liên kết với NXB Hội Nhà Văn ấn hành.
Mời các bạn đọc một số mẩu truyện trong sách này. Ai nghiêm túc chớ có cau mày: đây là chuyện của các thanh niên-họa sĩ. Mà xét cho cùng, tuổi thanh niên sôi nổi nào chẳng có yếu tố “láo lếu” đi cùng, trừ phi lâu quá, bạn đã quên…


.
Nhặt từ mồm Châu Điên
1
Ngày 15.3.2008. Châu Điên nói:
A lô…! A lô… ông có bị cao huyết áp không?… À, thế có bị tim không?… Ông bình tĩnh nhé, phải thật bình tĩnh vì tôi gọi điện thông báo với ông một tin cực kỳ đau thương và buồn thảm, đó là ngày mai vợ nó lấy tôi!… Bĩ lắm, nhưng không trốn được!… Tại bố nó nói, ba năm nay anh bảo là tìm hiểu, thế nhưng anh cứ tìm mãi, liệu bao giờ anh mới chịu hiểu!… Ừ nhé, ông phải lên đấy, lên cho nó vợi màu u ám. Địa điểm là nhà thuyền Hồ Tây, năm giờ chiều… Mà gặp được thằng nào thì cứ thông báo hộ luôn. Tôi lú rồi! Mấy hôm nay bạc mẹ nó hết lông đầu!… Càng đông càng tốt! Trong giờ phút đau thương này sự có mặt của các ông sẽ làm tôi có thêm ý chí để đương đầu với nó!…

Ngày 16.3.2008. Châu Điên nói:
Á à! Bọn chó này, chúng mày vào đây… Giới thiệu với chúng mày, đây là vợ tao hay còn gọi cô dâu… Đau thương lắm, nhưng đừng mếu máo thế, kẻo tao khóc theo!… Sư bố lũ chó! Hóa ra là chúng mày khóc thương vợ ông à!!!… Mà đã thế thì chúng mày khóc to lên cho vui! Mà này, phong bì đâu? Đưa ông soi thử xem có lõi không!… Vợ cứ kệ anh, với bọn này phải thế, vì ngày xưa anh với chúng nó lắm thù!… Thôi, đủ rồi, phờ ri sít nhé, ông đi thu tô tiếp đây!!!

Ngày 17.3.2008. Châu Điên nói:
… Kệ mẹ vợ! Zhô đi!… Bé ơi, cho thêm chín bia nữa!… Mà tại sao chúng mày cứ phải quan trọng chuyện lại mặt bố mẹ vợ nhỉ! Mình lấy về rồi, không lại mặt thì nhà bên đấy dám đòi con gái chắc… Mà đòi thì giả, xem dám nhận không… Này, cuối tuần có chương trình gì thì gọi nhé!… À, đi xa thế à?… Thế thì tao phải cà khịa vợ từ hôm nay… Mà tao dặn, nếu định đi đâu dài ngày thì nhớ thông báo tao sơm sớm, để về nhà tao làm cái mâu thuẫn, mình cứ lầm lì mấy hôm, vợ không chịu được nó chửi. Thế là có cớ biến. Chứ mà báo sát giờ, lại phải vào đá nó mấy cái cũng tội. Với đàn bà thủ đoạn phải cao!… Ấy, im, chúng mày im! Thằng chó này, bảo im cơ mà… A lô, em à… Anh đang về, nhưng đường tắc quá… Đâu! Đâu! Ơ kìa! Hạ hỏa hạ hỏa, anh về đây, về ngay!… Thôi thôi, tao lượn đây. Bỏ mẹ, nó vừa mát mẻ: thôi để em về bố mẹ một mình!

2
Châu Điên kể:
Hồi đấy tao hai mươi ba tuổi, tao đi dự đám cưới thằng bạn. Lúc vào mâm tao ngồi ăn cạnh một em, tao hỏi: “Em bao nhiêu tuổi?”, em trả lời: “Em ba mươi mốt tuổi”, tao nói: “Em hơn anh tám tuổi!” Em ngước sang nhìn thấy tao tóc buộc đuôi ngựa, mặt già và nhàu, em bảo: “Anh mà kém em tám tuổi, cái đồ điêu thế!”

Lúc ăn, cứ tao gắp một miếng cho em thì em lại gắp một miếng cho tao. Em hỏi tao làm gì, tao bảo tao làm nghệ thuật. Rồi tao kể nghệ thuật gian nan lắm, nghệ sĩ là phải hết mình, phải dấn thân, phải đến với cái đẹp bằng tâm hồn trinh trắng… Em nghe, đớp từng lời, em xuýt xoa: “Anh tài thế!” Tao… sướng quá, vỗ bộp vào đùi em, bảo: “Anh nói chuyện nghệ thuật với bao nhiêu đứa, toàn đứa ngu, có mỗi em là hiểu”, rồi bóp đùi em. Em mặt đỏ cực kỳ e lệ, để yên cho tao bóp đùi.
Hôm sau tao rủ em đi chơi, em thỏ thẻ: “Hay hôm nào anh vẽ cho em bức chân dung nhé?”, tao bảo: “Vẽ tranh chân dung khó lắm, vì không phải chỉ vẽ cho giống mà phải truyền được vào tranh cái hồn.”, em hỏi: “Làm sao mới truyền được vào tranh cái hồn?”, tao bảo: “Thì người nghệ sĩ phải nghiên cứu sâu mẫu!”, em hỏi: “Làm thế nào để nghiên cứu sâu mẫu?”, tao bảo: “Phải ngủ với nhau nhiều!”, em lè lưỡi: “Eo, nghệ thuật tởm!”
Thế rồi liền một tuần, ngày nào em cũng qua nhà để tao nghiên cứu nghệ thuật. Chủ nhật em hỏi: “Bây giờ anh vẽ được chân dung em chưa?”, tao tay run, chân run, bảo: “Em ơi, anh sắp kiệt sức vì nghệ thuật!”
Sang tuần, tao với em đi thăm bố em nằm viện. Bố em thỉnh thoảng liếc trộm tao. Tao ra ngoài thì nghe bố em hỏi em: “Sao yêu cái thằng như oắt con?”, em bảo: “Tại anh ý là nghệ sĩ, nên trẻ lâu!”
Lúc ra cổng viện lấy xe máy, tao phát hiện bị mất vé xe, phải trình chứng minh thư để lấy xe. Em ngó chứng minh thư tao, em hỏi:
“Thế anh kém em tám tuổi thật à?” Từ đó trở đi, em im thin thít.
Tao chở em về nhà em, xuống xe, em nhìn tao lâu, như vĩnh biệt, rồi em véo sườn tao, em bảo: “Kém người ta tám tuổi mà đòi… cái đồ điêu thế!”
Chúng mày ạ, suy ra đàn bà chỉ thích tin cái mà đàn bà muốn tin, chứ mình có nói thật mười mươi mà đàn bà đéo muốn tin thì mình vẫn cứ thành điêu tất. Làm người lương thiện với đàn bà khó lắm!


Đinh Vũ Hoàng Nguyên. Ảnh: Trần Thị Thanh Loan (chụp nhân ngày cưới cho bạn)



Điện thoại toilet
Kều học Mỹ thuật Công nghiệp cùng mình. Hai thằng thân nhau. Kều lúc mua nhà ở riêng đánh hẳn cho mình một cái chìa khóa.
Hôm tân gia, Kều được tặng mấy chiếc điện thoại bàn (thời ấy điện thoại di động gần như chưa ai dùng). Thừa điện thoại, lại rỗi việc, Kều liền tách đường dây mắc song song mỗi góc trong nhà một máy, trong toilet cũng treo một máy, cạnh bệ xổm. Kều bảo: “Thời nay hiện đại, công nghệ viễn thông phát triển vào mọi ngóc ngách đời sống, mình phải cập nhật. Vả lại mình là người quan trọng, mắc điện thoại ở đây để có đang mót cũng vẫn tiếp được dân.”
Rồi Kều hỏi mình: “Thế nhà bạn Nguyên có điện thoại trong toilet không?”
Hồi trước có lần mình đang ngồi đại tiện, Kều mở he hé cửa đưa cho mình cái thìa, rồi đi. Cái thìa vốn là để xúc ăn, mình đang ngồi trong hố xí mà nó nhét cho mình cái thìa là ý bảo mình điều gì, mình biết! Bình thường mình và nó nói chuyện với nhau như chó sủa, giờ nó đột nhiên đổi giọng, gọi mình rất ngọt ngào “bạn Nguyên”, tức là đang mỉa sự lạc hậu nhà quê của mình khi không có công nghệ viễn thông trong nhà xí, mình biết!
Kều giận nhau với người yêu hai tuần. Hôm ấy mình xuống nhà Kều chơi, vì có chìa khóa, nên mình chẳng gọi cửa mà cứ thế ung dung mở khóa vào nhà. Kều đang ở nhà trên say sưa buôn điện thoại. Mình đến Kều cũng không biết. Nghe loáng thoáng dăm câu, biết nó đang nói chuyện với người yêu.
Mình lẻn xuống toilet, nhấc điện thoại ngồi nghe.
Chị và chàng bặt mặt lâu. Hôm nay chàng gọi điện chủ động làm lành. Qua câu chuyện, thấy cục giận của chị nàng đã nguội, giọng chuyển dần từ kim sang thổ, thỉnh thoảng lại điểm đôi câu “ứ”.
Buồn tình, mình thọc ngón tay vào nách, gí sát ống nói, rồi ép “ẹp pẹp…”, hệt tiếng xả xú khí đại tiện.
Kều đang nói, chợt khựng.
Đầu dây bên kia cũng đột ngột lặng ngắt.
Thời gian đông lại, một lát, rồi giọng chị nàng nhẹ và nhạt, nói: “Nếu có lần nào gọi điện cho em, mong anh chọn thời điểm khác!”


Ảnh: Trần Thị Thanh Loan



Có cái đéo gì mà phải xấu hổ!
Hồi mình chuẩn bị thi đại học (trường Mỹ thuật Công nghiệp) thì Kều đang bộ đội, đóng quân Sơn Tây. Kều hơn mình một tuổi, nó xuống Hà Nội luyện thi thì gặp mình, rồi thân. Ông anh họ của Kều có một căn hộ bé xíu khoảng 9m2, không dùng, mới cho Kều về ở. Mình nhà ở Hà Nội, nhưng hay đến chỗ Kều vẽ và ngủ, cho tự do.
Trong số môn thi để vào Mỹ thuật Công nghiệp ngày ấy ngoài hai môn vẽ: hình họa, trang trí, còn phải thi hai môn văn hóa nữa là toán và văn. Thí sinh thi vào trường này có truyền thống học văn hóa dốt, thành ra thằng nào điểm văn hóa cao là cơ hội đỗ tăng vọt.
Kều hỏi mình:
- Trình độ văn hóa mày thế nào?
- Văn thì còn bịa được chút ít, chứ toán thì ngu như lợn! rồi hỏi lại Kều, mày thì sao?
Kều thụt thụt cái mồm kêu “ụt ịt ụt ịt…” thay cho câu trả lời.
Gần ngày thi Kều bàn:
- Tao với mày ngồi khác buồng, nên hôm nào vào phòng thi hai thằng phải căn đồng hồ, làm sao cứ 9h30 thì cùng xin đi đái, gặp nhau ở buồng đái, tao làm được gì tao bày cho mày, mày làm được gì mày bày cho tao.
Mình phân vân:
- Hai thằng ngu ngang ngửa như nhau thì biết gì mà bày?
- Cái thằng này! Tức là tao quay được gì thì tao đưa mày, mày quay được gì thì mày đưa tao.
Mình có nghe kinh nghiệm của mấy khóa trước đi thi về tuyên truyền lại, liền kể:
- Luật bất thành văn ở trường này là vào thi nếu giám thị bắt được thí sinh quay bài sẽ thu tài liệu, nhưng không đánh dấu bài, vẫn cho thi tiếp. Thế là đã có châm chước vì đây là trường năng khiếu, môn văn hóa không đánh giá cao. Trường mình vào kỳ thi toàn mượn giáo viên mấy trường cấp ba về trông, mắt lửa ngươi vàng, kinh nghiệm đầy mình, thằng nào quay cũng bị giám thị dính đít hết. Mà như cái loại tao với mày, tài liệu đã bị thu thì cũng coi như toi, ngồi thi tiếp làm gì!
Vài hôm sau gặp mình, mặt Kều tươi tỉnh, Kều bảo:
- Hôm thi văn hóa tao có cách rồi.
- …?
- Hôm ấy tao sẽ mặc quân phục, thấy mình là bộ đội, tình quân dân cá nước, thể nào giám thị cũng thương…
- Xoay thêm một bộ nữa cho tao. Tao cũng làm bộ đội! Thông minh quá đồ ngu ơi!
Năm ấy trường Mỹ thuật Công nghiệp thuê địa điểm thi ở một trường cấp ba, lúc thi hai môn văn hóa, cũng như mọi năm, giáo viên trường cấp ba này đảm nhận luôn việc trông thi.
Mấy hôm trước Kều về đơn vị mang xuống hai bộ quân phục, một bộ sẵn của nó, một bộ nó mượn cho mình, có gắn cả quân hàm quân hiệu. Mình với Kều xanh rì – đỏ chót xuất hiện ở địa điểm thi, cả trường nhìn.
Vào phòng thi chỗ mình ngồi cuối lớp. Quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cộp mình giắt thắt lưng. Giám thị là hai cô giáo. Thấy mình mặc quân phục, một cô hỏi:
- Cậu là bộ đội à?
- Thưa cô, vâng!
- Phòng bên kia cũng có một cậu bộ đội, thế có biết nhau không?
- Dạ, bạn ấy ở đơn vị cùng em, đơn vị cử hai đứa đi thi, học xong trở về phục vụ quân đội.
Mình cố thêm cái ý “trở về phục vụ quân đội” là để tăng thiện cảm của cô. Chiêu này có vẻ thành công, cô giám thị ân cần:
- Thế đi thi thế này cậu có ôn được nhiều không?
- Thưa cô, thời gian bọn em cũng hạn chế vì vẫn còn nhiệm vụ của quân đội. Bọn em có vất vả hơn ở mấy môn văn hóa. Nhưng… nhưng được đi thi thế này là đơn vị đã tạo điều kiện cho bọn em nhiều lắm đấy ạ!
Cô giám thị nhìn xuống bụng mình. Mình cũng liếc xuống bụng mình, gáy quyển Đáp án bộ đề thi đại học kẹp trong bụng trồi qua khe áo. Cô không nói gì.
Hôm ấy ở phòng mình rất nhiều đứa quay bài. Đống phao của bọn này có cái làm rất kỳ công, thành những băng giấy bé bằng nửa cuộn phim kẹp gọn giữa hai ngón tay, chữ trên đó li ti như đít muỗi. Thế mà hai cô giám thị cực tinh, bắt không sót trường hợp nào.
Riêng mình đặt cả quyển Đáp án bộ đề thi đại học dày cồm cộp trên lòng, xé các trang cần chép, xong ngồi lên, vừa rề rề tay ở khe háng vừa ghi (năm ấy đề thi toán trường mình toàn rút từ cuốn này). Có lần đi ngang mình cô giám thị nói bâng quơ:
- Hình như sắp đến giờ giám thị hành lang đi kiểm tra.
Mình biết lắm cái bâng quơ ấy cô dành cho ai.
Lúc chạy xuống nhà vệ sinh gặp Kều, mình hỏi:
- Thế nào, thoát không?
- Phải hỏi thắng không chứ không phải thoát không!
Năm ấy mình và Kều cùng “thắng”, có học bổng. Điểm văn hóa mình hơn Kều nửa điểm.
Mình bảo:
- Thì ra về học vấn tao vẫn uyên thâm hơn!
Kều bảo:
- Thì ra viết chính tả cũng được coi là học vấn.
Hai mươi năm sau mình lấy vợ. Bộ Đại học cũng đã tỏ ra sáng suốt hơn khi không còn bắt học sinh thi vào Mỹ thuật Công nghiệp phải thi môn toán. Mình và Kều hàng tuần vẫn gặp nhau uống bia, thỉnh thoảng ôn chuyện xưa vẫn nói: “Hồi đó bọn mình vào được đại học là nhờ thông minh hơn người.”
Vợ mình vốn từ bé đã là dân trường chuyên lớp chọn, thị sang Đức học, rồi sang Mỹ làm tiến sĩ về công nghệ môi trường ở trường Michigan – cái trường này vốn có tiếng tăm, nằm trong top 10 đại học của Mỹ.
Một lần mình với vợ xem vô tuyến, thấy phóng sự nói về tình trạng quay cóp của học sinh sinh viên trong các kỳ thi, vợ mình nói:
- Anh có tin không, từ bé đến lớn em chưa bao giờ biết quay cóp.
- Ừ, thì tin!
- Ừ… thì… tin, vợ mình đây, sao miễn cưỡng thế?
Một lát thị lại tiếp:
- Mà sao người ta lại có thể hồn nhiên quay cóp thế được nhỉ? Tại sao người ta không thấy xấu hổ nhỉ?
Mình vốn nổi tiếng sợ vợ, thế mà lúc ấy bỗng nhiên máu trên mặt bốc pừng pừng, mình trợn mắt, băm bổ:
- Có cái đéo gì mà phải xấu hổ! Có cái đéo gì mà phải xấu hổ…! Hử? Hử? Hử?…
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Bình tĩnh trước những khen chê của cuộc đời (st)

Khen và chê là hai phạm trù thuộc cảm xúc tương phản, luôn luôn làm dao động nội tâm chúng ta, kích thích sự hưng phấn hay ức chế, đem lại sự an lạc hay phiền não, có lợi hay bất lợi, là tuỳ thuộc cả hai đối tượng “trao và nhận”. Hãy coi lời khen ngợi và chỉ trích là như nhau. Học theo hạnh của đất...


Kiêu căng thì mất phước


Đã là con người không ai muốn mình là trò hề, là con rối trong mắt người khác. Một lời chỉ trích không có gì để lên án, nếu nó được góp ý với thái độ chân thành và không gian phù hợp. Nhưng vì cái tôi, cái ngã của chúng ta quá lớn nên khó chấp nhận lời góp ý từ người xung quanh. Nếu được khen hẳn nhiên chúng ta sẽ đón nhận với thái độ vui mừng, hớn hở, sung sướng tuy nhiên không phải lời khen nào cũng đúng và đáng để hãnh diện nếu nó không kèm theo một hành động cụ thể tương thích.
Tâm lý chung của con người là thích được khen hơn là chê, vì nghe những lời khen dễ hơn, lọt tai hơn, cảm xúc thăng hoa hơn, v. v… nhưng sống ở cõi Ta bà này, làm sao ta có thể luôn luôn đúng, vì thế nó phải có đúng có sai, có công bằng và thiếu công bằng, có ưu thì phải có khuyết, có khen ắt phải có chê.
Nhưng chê thế nào, cách chê người khác ra sao đó là một điều khó. Khen chê cũng là một nghệ thuật. Người chê được ví von như một nghệ sĩ biểu diễn trong bóng đêm nhưng bắt buộc phải truyền tải được cái hồn cho khán giả, như vậy có nghĩa là gì? Người chê phải có một trải nghiệm sâu sắc, kiến thức uyên thâm, giao tiếp tốt, hiểu lòng người, đặc biệt phải có cái tâm “thẳng” không cong quẹo. Có như vậy thì mới chê đúng, khen đúng đối tượng. Còn người bị phê phán giống như một người thợ mới vào nghề, làm thế nào để chứng tỏ khả năng, năng lực làm việc, bản lĩnh trong mọi tình huống, để đón nhận tất cả những gì đang diễn ra bên ngoài với vô vàn những điều không như ý muốn.
Chúng ta cùng nhau quay lại thời Đức Phật còn tại thế. Một hôm, Đức Phật và chúng Tỳ kheo đi trên con đường giữa Ratãgahã và Nalandã. Ði sau là tu sĩ ngoại đạo Suppiyo và một đệ tử là Brahmadatta. Suppiyo dùng vô số phương tiện hủy báng Phật, hủy báng Pháp, hủy báng Tăng. Trái lại, thanh niên Brahmadatta dùng vô số phương tiện tán thán Phật, tán thán Pháp, tán thán Tăng.
Khi đêm vừa tàn, chúng Tỳ kheo đem sự việc trên bàn luận với nhau. Ðức Phật đi đến, sau khi biết tự sự Ngài dạy rằng:
“Này các Tỳ kheo, nếu có người hủy báng ta, hủy báng Pháp, hủy báng Tăng, các ngươi chớ vì vậy sinh lòng căm phẩn, tức tối, tâm sinh phiền muộn…”
“Này các Tỳ kheo, nếu có người tán thán ta, tán thán Pháp, tán thán Tăng, thời các ngươi không nên hoan hỷ, khoái trá, tâm không nên thích thú…”
Tại sao Đức Phật lại dạy chúng Tỳ kheo như thế, vì Ngài cho rằng khi bị chê trách thì tức giận, buồn phiền, khi được khen ngợi thì vui sướng tột độ, như vậy đều có hại, và không biết chính xác được lời nói của những kẻ ấy đúng hay sai sự thật.
Theo phản xạ tự nhiên của con người, nếu như bị tấn công thì phải chống trả bằng mọi cách, coi đó là kẻ thù không đội trời chung. Có như vậy mới chứng tỏ được bản lĩnh của mình, không yếu thế, không hèn mọn, không nhu nhược và ngu dốt. Cái tâm háo thắng nó sinh ra suy nghĩ ấy.
Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương, Đức Phật có dạy: “Khi bị kẻ xấu quấy phá, nhục mạ hãy cố nín lặng như người đem lễ vật biếu người khác, họ không nhận, thì lễ vật ấy được trả lại. Cũng như người ngửa mặt nhổ bọt lên trời, bọt chẳng tới trời, trái lại rơi vào mặt mình…”.
Học cách nín lặng không có nghĩa là ta đánh mất “mình”, sợ người khác đánh giá mình non kém, mà nín thinh để trả lại món quà cho người đang phỉ báng ta. Sự háo thắng nó được thể hiện rất rõ khi ta tìm mọi cách để trả thù cho những gì được gọi là “nợ”. Đó là cách suy nghĩ không sáng suốt và thiếu tích cực. Cho dù được tán thán hay bị phê phán thì chúng ta cũng hoan hỷ xem xét kỹ lưỡng, phân tích đúng sai, để từ đó rút ra cho mình những điều phù hợp nhất cho bản thân.
Bởi lẽ người thầy vĩ đại nhất của một con người không ai khác chính là bản thân mình. Không ai có thể yêu cầu, bắt buộc chúng ta thay đổi nếu điều đó ta thấy không phù hợp và cần thiết. Vì vậy, mỗi cá nhân phải tự học cách thay đổi, hoàn thiện, cải biên, làm mới mình, khi được “soi” vào những tấm gương lớn hơn.
Trong cuốn “Chê và Bị Chê” tác giả Trần Xuân Tuyết đã viết thế này: “Nếu vừa bị chê, chúng ta đã đỏ mặt tía tai là bản lãnh chúng ta còn thật kém cỏi, không bao giờ có được “bạn hiền”. Vừa bị chê, đã sợ sệt, là nhu nhược, khó lòng đi xa trên con đường sáng tạo cho đời cũng như cho chính bản thân. Bị chê, nhưng lạnh lùng không tiếp thu, xem xét lại mình, là khinh mạn, kiêu căng, là phản bội lại chính mình. Bị chê, vờ vịt nhận thiếu sót cho đẹp lòng người chê là giả dối. Những người bảo thủ và tự đại, những người hống hách và độc đoán, những người dốt nát mà hợm hĩnh, thường ít có khả năng chịu đựng được lời chê”. Một quan điểm đúng đắn ở mọi thời đại.
Chê người khác đã là một việc khó nhưng có đủ bản lĩnh, tầm vóc để đón nhận lời chê còn khó hơn. Hãy bình tĩnh lắng nghe và đi vào chi tiết từng câu nói của người chê, trong lúc ấy gần như tâm chúng ta bớt loạn và không thốt ra những lời vô nghĩa. Đừng để cảm xúc đưa mình tới suy nghĩ rằng mình đang bị lấn át hay cảm giác bị ức chế, mà hãy tìm trong mỗi câu chỉ trích một điều đúng mà bản thân chúng ta cần thay đổi. Cho dù thế nào đi chăng nữa, thì chúng ta cũng không nên lo lắng người khác đang nghĩ gì về chúng ta. Nếu cứ chăm chăm như vậy, chúng ta sẽ bị người khác kiểm soát xúc cảm và bị phụ thuộc vào lời nói cũng như hành động của họ.
Hãy dần từ bỏ những đánh giá bên ngoài, chọn lọc thông tin cần thiết, tìm cho mình những người bạn chân thành, vì chỉ có những người bạn chân thành mới cho ta sự tin cậy để ta lắng nghe và sửa đổi. Từ đó, chúng ta sẽ nhìn nhận và đánh giá mọi việc, sẽ bớt quan tâm tới những đánh giá từ bên ngoài. Đừng bao biến mình thành kẻ bất cần, không muốn nghe lời chỉ trích, dù cho nó có giá trị thật sự.
Cho dù là vô tình hay hữu ý mà chúng ta phải nghe những lời nhận xét thiếu căn nguyên thì cũng nhẹ nhàng bước qua nó và từ bỏ ý định đi tìm lí do tại sao như vậy. Khi tâm an thì tất cả mọi thứ đều an. Hãy nghĩ đến những gì viên mãn mà chúng ta đang có và hãy vui vì điều ấy.
Ở đời này, việc giữ một tâm thế bình ổn trước những lời khen chê, hay những lời nhận xét gay gắt, hoặc những lời phê bình, v. v… không hề đơn giản. Tất cả đều cần có thời gian và sự kiên trì, nhẫn nhịn và biết lắng nghe trong mọi tình huống của cuộc sống.
Đọc tiếp ...

Philippines sau bão: Mỗi bức hình như một vết cắt vào tim

Philippines sau bão: Mỗi bức hình như một vết cắt vào tim



Bảo An -  12/11/2013 13:08 Chia sẻ:

Những đứa trẻ Philippines đen cháy, cặm cụi vét nước từ rãnh ven đường, lúi húi đào bới đồ ăn trong đống đổ nát và xác người...


Những đứa trẻ này không mơ đồ chơi, bánh kẹo như các bạn cùng tuổi. Đối với các em, có một bộ quần áo khô, một chút gì ăn tạm và một người thân bên cạnh đã là cả một thiên đường

Những đứa trẻ này không mơ đồ chơi, bánh kẹo như các bạn cùng tuổi. Đối với các em, có một bộ quần áo khô, một chút gì ăn tạm và một người thân bên cạnh đã là cả một thiên đường

  Em bé nhỏ kiệt sức ngủ ngất trên tay người thân.

Người đàn ông bế trên tay thi thể của cô cháu gái nhỏ bị siêu bão Haiyan cướp đi sinh mạng.

  Một đứa trẻ sợ hãi nép mình vào bố

Một em bé sợ hãi nép vào bố

Bé gái dường như kiệt sức vì đói trong khi cùng bố chờ nhận hàng viện trợ.

Bé gái dường như kiệt sức vì đói trong khi cùng bố chờ nhận cứu trợ.

Philippines sau bão: Mỗi bức hình như một vết cứa vào tim

Trẻ em đi theo người thân xếp hàng chờ nhận thực phẩm cứu trợ sau siêu bão Haiyan.

Bé gái cùng mẹ chờ lên máy bay để đi sơ tán.

Bé gái cùng mẹ chờ lên máy bay để đi sơ tán.

Bé gái co ro ngồi trong lều tạm nhìn ra ngoài trời mưa ở thành phố Tacloban.

Bé gái co ro ngồi trong lều tạm nhìn ra ngoài trời mưa ở thành phố Tacloban.

Trẻ em cùng người lớn tìm kiếm thức ăn trong đống đổ nát.

Trẻ em cùng người lớn tìm kiếm thức ăn trong đống đổ nát.

Một cậu bé mất liên lạc với gia đình đi trên đường.

Một cậu bé lạc gia đình đi lang thang trên đường mong tìm lại được những người thân.

Một bé gái múc nước mưa trên đường, trong khi nhiều người dân sống trong cảnh đói khát tại thành phố Tacloban.

Một bé gái gạn nước mưa trong rãnh ven đường. Cũng như những người sống sót khác sau bão Haiyan, em và gia đình đang sống trong cảnh đói khát kinh hoàng tại thành phố Tacloban.

Một bé gái đứng khóc vì lạc mẹ trong khi đứng xếp hàng nhận thực phẩm cứu trợ...

Một bé gái đứng khóc vì lạc mẹ trong khi xếp hàng nhận thực phẩm cứu trợ...

Cậu bé với khuôn mặt bị thương đứng trước đống đổ nát hoang tàn.

Cậu bé với khuôn mặt bị thương đứng trước đống đổ nát hoang tàn.

Trẻ em kéo những bao tải thực phầm và hàng hóa lấy được từ các cửa hàng vô chủ.

Trẻ em kéo những bao tải thực phẩm và hàng hóa lấy được từ các cửa hàng vô chủ.

Những đứa trẻ may mắn sống sót sau siêu bão Haiyan đang cùng gia đình ở tạm tại một nhà thờ.

Những đứa trẻ may mắn sống sót sau siêu bão Haiyan đang cùng gia đình ở tạm tại một nhà thờ.

Trẻ em tìm kiếm những đồ con dùng được trên những ngôi nhà đổ nát ven biển.

Trẻ em tìm kiếm những đồ còn dùng được trên những ngôi nhà đổ nát ven biển.


Hình ảnh bão Haiyan "cày nát" Philippines nhìn từ trên cao



thích


  12/11/2013 21:00 Chia sẻ:

Sau đây là một số ảnh của CNN mô tả sự tàn phá khủng khiếp của “con quái vật” Haiyan.



Hình ảnh bão Haiyan

Các tòa nhà bị phá hủy trên đảo Victory. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Tại thành phố Guiuan, tỉnh Samar. Ảnh chụp ngày 11-11 -  Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở đảo Victory Island. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở thành phố Tacloban. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Tại thành phố Guiuan, tỉnh Samar. Ảnh chụp ngày 11-11 -  Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Tại thành phố Guiuan, tỉnh Samar. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở tỉnh Capiz. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở thành phố Tacloban. Ảnh chụp ngày 10-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở tỉnh Samar. Ảnh chụp ngày 11-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở tỉnh Iloilo. Ảnh chụp ngày 9-11 - Ảnh: CNN

Hình ảnh bão Haiyan

Ở thành phố Tacloban. Ảnh chụp ngày 9-11 - Ảnh: CNN

Giữa cơn nguy khốn, người Philippines vẫn lo bão Haiyan vào VN




Trang Anh -  12/11/2013 08:50 Chia sẻ:

Chịu đựng đau thương, mất mát sau cơn bão Haiyan, người dân Philippines vẫn không quên dành lời nhắn nhủ, cảnh báo về siêu bão thế kỉ này cho đất nước Việt Nam.


Siêu bão Haiyan (còn được gọi là Yolanda) - cơn bão được đánh giá là mạnh nhất hành tinh, xét về sức gió - thực sự là cơn ác mộng đối người dân Philippines. Chỉ trong vài giờ đồng hồ đổ bộ vào 2 tỉnh là Leyte và Samar, siêu bão này đã cướp đi tính mạng của ít nhất 10.000 người và khiến hàng nghìn người khác mất nhà, mất người thân.

Cơn bão đã đi qua, người dân Philippines đang phải đối mặt với một cơn bão mới: cơn bão của sự sinh tồn. Không còn nơi để đi về, thiếu thốn thức ăn, nước uống và những nhu yếu phẩm cần thiết khác một cách trầm trọng, người dân Philippines dường như bất chấp. Họ cầu cứu sự giúp đỡ, lao vào đập phá cửa hàng, cướp bóc người sống, lột đồ của người chết, sẵn sàng đánh nhau để giành giật lương thực, để được lên các chuyến bay, tạm đi khỏi nơi đang được ví là "địa ngục" này.

Rồi họ lại đi lang thang, tới đến những cơ quan, tổ chức, quan chức tới hỗ trợ phục hồi sau bão, với hi vọng tìm được người thân của mình mất tích trong siêu bão thế kỉ. Nhiều người Philippines ở nước ngoài có gia đình, bạn bè sống tại vùng bị ảnh hưởng bởi Haiyan cũng liên tục tìm nhiều cách liên hệ để biết được thông tin về người thân của mình.

Trang Facebook "Super Typhoon Haiyan - Yolanda Recovery" (tạm dịch: Phục hồi sau siêu bão Haiyan - Yolanda) đã được chính những người Philippines lập ra để cập nhật tình hình của người dân và tìm kiếm những người mất tích - cứu giúp nhau, cùng nhau vượt qua thảm kịch của siêu bão Haiyan.


  Trang Facebook chia sẻ thông tin về siêu bão Haiyan do những người Philippines lập ra đang được nhiều người quan tâm.

Trang Facebook chia sẻ thông tin về siêu bão Haiyan do những người Philippines lập ra đang được nhiều người quan tâm.

Giữa những vô vàn những hình ảnh tang thương, những tiếng khóc thảm thiết, những lời kêu cứu tuyệt vọng, người dân Philippines cũng không quên dành lời nhắn nhủ, cảnh báo đến người dân Việt Nam, nơi được xác định là điểm đến tiếp theo cơn bão Haiyan.

Mới đây nhất, trang Facebook này đã đăng tải một chia sẻ dành cho người Việt Nam có tên "Thông báo đặc biệt cho Việt Nam" với nội dung:

"Siêu bão Haiyan (còn gọi là Cơn bão số 14) đang suy yếu thành Bão mạnh sau khi đổ bộ vào Hải Phòng - Quảng Ninh sáng sớm hôm nay.... Sau đó nó sẽ đi về hướng Đông Bắc và vào tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc.

Haiyan sẽ còn tiếp tục suy yếu khi nó di chuyển về hướng Đông - Đông bắc trong 24 giờ tới... Cơn bão sẽ tan trong ngày mai...

Những người bạn ở vùng Đông Bắc Việt Nam vẫn nên cảnh giác bởi vấn sẽ có một gió mạnh và mưa kèm gió giật trong một vài giờ tới...

Lượng mưa 370mm đã được ghi nhận tại Mẫu Sơn (Lạng Sơn)...

Ngày 11/11/2013, 10:50 phút (giờ địa phương)".

  Status cảnh báo người dân Việt Nam về siêu bão Haiyan của người Philippines (Ảnh chụp màn hình)

Status cảnh báo người dân Việt Nam cảnh giác trước siêu bão Haiyan của người Philippines (Ảnh chụp màn hình)

Trong lúc này, khi mà ngay chính cuộc sống của họ còn đang bị đe doạ từng giờ, thì một chia sẻ như thế này thực sự đáng quý, bởi ngay cả trong đau thương, người dân Philippines vẫn nhớ tới và dành cho người Việt Nam - những con người mà họ thậm chí không quen biết, sự quan tâm, lo lắng từ đáy lòng.

Cơn bão đi qua, tàn phá và cuốn phăng tất cả mọi thứ, nhưng có một thứ mà không gì có thể vùi dập được, đó chính là tình người. Trong giông bão, hiểm nguy, trong khi đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết con người ta mới nhận ra mình không cô độc.


Nước mắt Philippines và bài phát biểu khiến thế giới chết lặng




Giang Vũ - 12/11/2013 19:32 Chia sẻ:

“Nếu không phải chúng ta thì là ai? Nếu không phải bây giờ thì là bao giờ? Nếu không phải ở đây thì ở đâu?”...Chúng ta có thể chấm dứt sự điên rồ ấy. Ngay tại đây...



Trưởng đoàn đàm phán Philiipines tham dự Hội nghị Công ước Khung của LHQ về biến đổi khí hậu lần thứ 19 (COP 19), ông Yeb Sano đã có bài phát biểu trong phiên khai mạc hội nghị, kêu gọi hành động khẩn cấp để ngăn chặn một cơn bão tàn khốc khác có thể ập tới, giống như siêu bão Haiyan ập vào đất nước này hồi cuối tuần.

Ông Sano cũng đã bất ngờ nói thêm một lời tuyên bố - vốn không được soạn sẵn trước đó - về việc tuyệt thực trong quá trình diễn ra hội nghị cho đến khi đạt được những bước tiến có ý nghĩa. Ông nói:

“Để đoàn kết với đồng bào tôi, những người đang đấu tranh để tìm thức ăn ở nhà và với em trai tôi, người chưa ăn gì suốt ba ngày qua, với tất cả lòng kính trọng, thưa ông Chủ tịch, và tôi không hề có ý không tôn trọng sự hiếu khách tử tế của ông, bây giờ tôi sẽ bắt đầu tình nguyện tuyệt thực vì khí hậu. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ tự nguyện không ăn trong COP này cho đến khi thấy được một kết quả có ý nghĩa.”.

  Trưởng đoàn đàm phán Philiipines COP 19 Yeb Sano

Trưởng đoàn đàm phán Philiipines COP 19 Yeb Sano

Chúng tôi xin giới thiệu toàn văn bài phát biểu của ông Sano tại United Nations Climate Control Conference COP 19/CMP 19, Warsaw2013:

Video phần phát biểu vô cùng xúc động của Trưởng đoàn Phillipines khi ông tuyên bố sẽ tuyệt thực để kêu gọi các đại biểu hành động chống biến đổi khí hậu.


Xin click vào link dưới đây:




Thưa Ngài Chủ tịch, tôi vinh dự được phát biểu, thay mặt người dân kiên cường của đất nước Cộng hòa Philippines.

Đầu tiên, người dân Philippines và đoàn đại biểu của chúng tôi có mặt ở đây, tham dự Hội nghị các bên tham gia Công ước khung của Liên hợp quốc về Biến đổi khí hậu (COP19) tại Warsaw, xin gửi lời cảm ơn từ đáy lòng tới sự đồng cảm của các bạn đối với đất nước chúng tôi trong hoàn cảnh khó khăn của cả nước hiện nay.

Giữa thảm kịch này, đoàn đại biểu Philippines cảm thấy được an ủi bởi lòng hiếu khách nồng ấm của Ba Lan, người dân nước các bạn đã luôn mỉm cười chào đón chúng tôi ở bất cứ nơi đâu. Nhân viên khách sạn, người đi đường, tình nguyện viên và nhân viên ở Sân vận động Quốc gia đều dành cho chúng tôi những lời chia sẻ ấm áp. Xin cảm ơn Ba Lan.


Sự chuẩn bị của các bạn cho COP lần này vô cùng tuyệt vời và chúng tôi thực sự trân trọng nỗ lực to lớn mà các bạn đã dành cho việc chuẩn bị cho kỳ họp quan trọng này.

Chúng tôi cũng cảm ơn tất cả các bạn, những người bạn và đồng nghiệp ở trong khán phòng này và từ khắp mọi miền trên thế giới vì các bạn sát cánh bên chúng tôi trong thời khắc khó khăn này. Tôi cảm ơn tất cả các quốc gia và chính phủ đã dành tình đoàn kết và sự hỗ trợ cho Philippines. Tôi cảm ơn những người trẻ có mặt ở đây và hàng tỷ bạn trẻ trên khắp thế giới đã trước sau như một, ủng hộ đoàn đại biểu của tôi và dõi theo chúng tôi kiến tạo tương lai của các bạn.

Tôi cảm ơn xã hội dân sự, cả những người đang làm việc ở cơ sở khi chúng ta đang chạy đua với thời gian ở những nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất lẫn những người đang ở Warsaw hối thúc chúng ta về tính cấp bách và khát vọng. Chúng tôi xúc động sâu sắc trước những hành động đoàn kết đầy nhân văn này. Sự ủng hộ dạt dào ấy chứng tỏ rằng, là con người, chúng ta đoàn kết; cùng giống loài, chúng ta quan tâm.

Cách đây chưa đầy 11 tháng, ở Doha, phái đoàn tôi đã kêu gọi thế giới…hãy mở to mắt để nhìn thẳng vào thực tế khắc nghiệt mà chúng ta đang phải đối mặt…bởi khi đó chúng tôi đang phải đương đầu với một cơn bão thảm khốc, thảm họa gây thiệt hại nặng nề nhất trong lịch sử Philippines.

Bởi vậy, gần một năm sau, chúng tôi không thể tưởng tưởng nổi một tai họa tàn khốc hơn còn có thể xảy ra. Với sự xoay chuyển tàn nhẫn của số mệnh, đất nước tôi đang bị thử thách bởi cơn bão địa ngục tên là Siêu bão Haiyan mà các chuyên gia mô tả là cơn bão mạnh nhất từng được ghi nhận trong suốt lịch sử loài người. Nó mạnh đến nỗi nếu có cấp 6 thì nó sẽ rơi trọn vào nhóm đó.

Đến thời khắc này, chúng tôi vẫn không thể chắc chắn về toàn bộ mức độ của sự tàn phá vì thông tin được cập nhật một cách nhỏ giọt tới khốn khổ bởi điện và viễn thông đã bị cắt đứt, có thể còn lâu mới được khôi phục. Đánh giá ban đầu cho thấy Haiyan đã để lại những tổn thất khủng khiếp chưa từng có trong tiền lệ, không thể hình dung nổi và vô cùng tàn khốc, ảnh hưởng tới 2/3 Philippines, khiến khoảng một nửa triệu người mất nhà, cảnh tượng gợi nhớ tới hậu quả của sóng thần đối với vùng đất lớn, lầy lội, đầy bùn, ngập mảnh vỡ vụn và xác người chết.

Theo ước tính từ vệ tinh, Cơ quan Khí tượng và Hải dương quốc gia Hoa Kỳ cũng ước tính rằng Haiyan đã có áp suất tối thiểu khoảng 860 mbar, còn Trung tâm Cảnh báo bão chung ước tính Haiyan có thể đã đạt tới sức gió 315 km/h và gió giật 378 km/h, khiến nó trở thành cơn bão mạnh nhất trong lịch sử hiện đại mà chúng ta từng biết.

Bất chấp những nỗ lực to lớn mà nước tôi đã chuẩn bị để đối đầu với sự tấn công dữ dội của cơn bão quái vật này thì bão cũng quá mạnh, và mặc dù Philippines một quốc gia quen thuộc với bão thì siêu bão Haiyan không giống với bất cứ thứ gì chúng tôi trải qua trước đây, hay có lẽ là không giống với điều gì mà bất cứ quốc gia nào từng trải qua.

Hình ảnh sau cơn bão cũng dần dần từng bước chậm chạp trở nên rõ ràng hơn. Sức tàn phá thật khủng khiếp. Và như thể điều đó còn chưa đủ, một cơn bão khác đang hình thành trong vùng nước ấm ở bờ tây Thái Dình Dương. Tôi rùng mình khi nghĩ tới một cơn bão khác sẽ tấn công chính những nơi mà người dân thậm chí còn chưa thể gượng sức để đứng dậy nổi.

Với ai vẫn còn phủ nhận thực tế rằng đó là biến đổi khí hậu, tôi xin thách người đó bước ra khỏi tháp ngà của mình, rời khỏi chiếc ghế bành êm ấm.

Tôi thách người đó dám đến các đảo ở Thái Bình Dương, ở Ấn Độ Dương và nhìn mực nước biển đang dâng lên; đến những vùng đồi núi ở Himalayas và Andes để nhìn các cộng đồng người đang đương đầu với lũ lụt do băng tan; đến vùng Bắc Cực, nơi các cộng đồng cố bấu víu vào các đỉnh băng đang bị thu hẹp nhanh chóng; đến các vùng đồng bằng rộng lớn, vùng sông Hằng, Amazon, sông Nile, nơi sinh kế và sinh mạng con người đang bị nhấn chìm, tới đồi núi vùng Trung Mỹ, nơi đang phải đối mặt với những cơn bão hung dự tương tự; tới những đồng cỏ khô châu Phi, nơi biến đổi khí hậu cũng đang trở thành vấn đề sống còn khi thực phẩm và nước trở nên khan hiếm. Cũng xin đừng quên những trận bão lớn ở Vịnh Mexico và Duyên hải miền đông Bắc Mỹ.

Và nếu như thế vẫn chưa đủ, người đó có lẽ nên đến thăm Philippines luôn bây giờ.

Khoa học đã cho chúng ta thấy một bức tranh đang trở nên rõ ràng hơn nhiều. Báo cáo của Ban liên chính phủ về biến đổi khí hậu IPCC về vấn đề này và các sự kiện tàn khốc đã nhấn mạnh những rủi ro đi liền với thay đổi về cấu trúc và tần suất của các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt. Khoa học cho chúng ta biết rằng thật đơn giản, biến đổi khí hậu sẽ đồng nghĩa với việc có nhiều những cơn bão nhiệt đới mạnh hơn. Khi Trái đất ấm lên, và các đại dương cũng vậy. Năng lượng trữ trong các vùng biển ngoài khơi Philippines sẽ tăng cường độ của các cơn bão và xu hướng bão trở nên mạnh hơn - điều mà chúng ta thấy bây giờ - sẽ trở thành chuẩn mới.

Điều đó sẽ có tác động sâu sắc tới nhiều cộng đồng của chúng ta, nhất là những người phải vật lộn với thách thức kép từ khủng hoảng phát triển và khủng hoảng biến đổi khí hậu. Các cơn bão như Yolanda (Haiyan) và tác động của nó là lời cảnh tỉnh cho cộng đồng quốc tế rằng chúng ta không thể trì hoãn hành động về khí hậu. Warsaw phải mang đến tham vọng mạnh mẽ và cần phải tập hợp ý chí chính trị để giải quyết biến đổi khí hậu.

Tại Doha, chúng ta đã hỏi: “Nếu không phải chúng ta thì là ai? Nếu không phải bây giờ thì là bao giờ? Nếu không phải ở đây thì ở đâu?” (mượn lời lãnh đạo sinh viên Philippines Ditto Sarmiento trong thời thiết quân luật) – [Ditto Sarmiento, 1950-1977, chống lại chế độ thiết quân luật của cố Tổng thống Ferdinand Marcos, bị bỏ tù và chết trong đó – PV]. Những lời ấy có thể đã từng bị bỏ ngoài tai. Nhưng ở đây, tại Warsaw, chúng ta có lẽ cũng rất cần đặt ra những câu hỏi thẳng thắn ấy. “Nếu không phải chúng ta thì là ai? Nếu không phải bây giờ thì là bao giờ? Nếu không phải ở Warsaw thì ở đâu?”

Những gì đất nước tôi đang trải qua, kết quả của hiện tượng thời tiết khắc nghiệt sự kiện, thật điên rồ. Khủng hoảng khí hậu là sự điên rồ.

Chúng ta có thể chấm dứt sự điên rồ ấy. Ngay tại đây, ở Warsaw.

Đây là Hội nghị các bên lần thứ 19 nhưng chúng ta có lẽ không nên đếm nữa, bởi vì đất nước tôi không chấp nhận việc chúng ta cần đến COP30 hay COP40 mới giải quyết biến đổi khí hậu. Và bởi vì mặc dù đã có những thành tựu đáng kể từ khi ra đời Công ước khung của LHQ về Biến đổi khí hậu, nhưng 20 năm nay chúng ta vẫn không thực hiện được mục tiêu cao nhất của Công ước.

Bây giờ chúng ta đang ở trong tình thế phải tự vấn bản thân: liệu chúng có thể đạt được mục tiêu đặt ra ở Điều 2, tức là ngăn chặn được sự can thiệp nguy hiểm của con người đối với hệ thống khí hậu, hay không? Khi không hoàn thành được mục tiêu của Công ước, chúng ta có lẽ đã phê chuẩn cho sự diệt vong của những nước dễ bị tổn thương.

Và nếu chúng ta không hoàn thành được mục tiêu của Công ước, chúng ta phải đối diện với vấn đề mất mát và thiệt hại. Mất mát và thiệt hại từ biến đổi khí hậu là vấn đề thực tiễn hiện nay trên toàn thế giới. Các mục tiêu giảm phát thải của các nước phát triển đang thấp ở mức nguy hiểm và phải được nâng lên ngay lập tức, nhưng cho dù họ tuân thủ yêu cầu giảm 40 - 50% xuống dưới mức năm 1990, chúng ta vẫn còn đó vấn đề biến đổi khí hậu và vẫn sẽ cần phải giải quyết sự mất mát và thiệt hại.

Chúng ta đang ở thời điểm quan trọng và vấn đề là, kể cả mức giảm thiểu phát thải tham vọng nhất ở các nước phát triển – những nước lẽ ra phải dẫn đầu cuộc chiến biến đổi khí hậu hai thập niên qua – vẫn sẽ không đủ để đẩy lùi cuộc khủng hoảng.

Bây giờ đã là quá muộn, quá muộn khi nói tới việc thế giới có thể trông chờ Điều 1 để giải quyết khủng hoảng khí hậu. Chúng ta đã bước vào giai đoạn mới đòi hỏi sự đoàn kết toàn cầu nhằm chiến đấu với biến đổi khí hậu và bảo đảm rằng việc theo đuổi sự phát triển con người bền vững được xếp hàng đầu trong các nỗ lực của cộng đồng quốc tế. Đó là lý do tại sao các phương thức thực thi điều này ở các nước đang phát triển trở nên quan trọng hơn nhiều.

Chính Maurice Strong - Tổng thư ký của Hội nghị LHQ về Môi trường và Phát triển, Hội nghị thượng đỉnh Trái Đất tại Rio de Janeiro 1992 – đã nói rằng “Lịch sử nhắc chúng ta nhớ rằng điều không thể diễn ra hôm nay có thể sẽ trở thành điều tất yếu vào ngày mai”.

Chúng ta không thể ngồi và nhìn một cách vô vọng vào sự bế tắc về khí hậu quốc tế này. Giờ là lúc hành động. Chúng ta cần có lộ trình khẩn cấp về khí hậu.

Tôi phát biểu thay cho đoàn đại biểu của tôi. Nhưng hơn cả vậy, tôi nói thay cho vô số những người không còn có thể tự nói cho chính họ vì đã mất mạng trong cơn bão. Tôi cũng nói cho những ai mất cha mẹ bởi thảm kịch này. Tôi nói cho những người đang chạy đua với thời gian để cứu người sống sót và để giảm nhẹ nỗi đau cho những người bị ảnh hưởng bởi thảm họa.

Chúng ta có thể hành động quyết liệt bây giờ để đảm bảo rằng có thể ngăn chặn được một tương lai, khi mà siêu bão trở thành chuyện thường. Bởi vì với tư cách là một quốc gia, chúng tôi không chấp nhận một tương lai, khi mà siêu bão kiểu Haiyan trở thành thực tiễn cuộc sống. Chúng tôi không chấp nhận việc chạy khỏi bão tố, sơ tán gia đình, chịu đựng sự tàn phá và đau khổ, đếm người chết trở thành đời thường. Đơn giản là chúng tôi không chấp nhận.

Chúng ta phải thôi gọi những sự kiện như vậy là tai họa tự nhiên. Chẳng tự nhiên chút nào khi người dân phải tiếp tục vật lộn để xóa nghèo và phát triển để rồi bị quật ngã bởi sự tấn công dữ dội của một cơn bão mà giờ đây được coi là cơn bão mạnh nhất từng ập vào đất liền. Không tự nhiên chút nào khi khoa học đã cho chúng ta biết sự ấm lên toàn cầu sẽ gây ra nhiều cơn bão mạnh hơn. Không tự nhiên chút nào khi loài người đã thay đổi khí hậu một cách sâu sắc.

Tai họa chẳng bao giờ là tự nhiên. Chúng là sự kết hợp của các yếu tố chứ không chỉ đơn thuần mang tính tự nhiên. Chúng là sự tích tụ của việc liên tiếp vượt qua các ngưỡng kinh tế, xã hội và môi trường. Hầu hết các tai họa đều là kết quả của bất bình đẳng và những người nghèo nhất thế giới phải chịu rủi ro nhiều nhất vì họ dễ bị tổn thương và vì qua nhiều thập niên phát triển không bình thường mà tôi phải nhấn mạnh rằng nó có liên quan tới kiểu theo đuổi tăng trưởng kinh tế đang thống trị thế giới; đây cũng là kiểu theo đuổi cái gọi là tăng trưởng kinh tế và tiêu dùng không bền vững đã làm biến đổi hệ thống khí hậu.

Bây giờ, nếu các vị cho phép, tôi xin nói ở khía cạnh cá nhân hơn.

Siêu bão Haiyan đã đổ vào quê hương tôi và sức tàn phá của nó đã gây choáng váng. Tôi không có từ nào để nói về những hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy trên các bản tin. Tôi không có từ nào để mô tả cảm giác của mình về những mất mát và thiệt hại mà chúng tôi chịu từ biến cố lớn này.

Đến giờ này, tôi đau khổ khi chờ tin về tính mệnh của người thân tôi. Điều tiếp cho tôi thêm sức mạnh và sự an ủi là khi em trai tôi liên lạc được với chúng tôi để báo là cậu đã sống sót sau đợt tấn công dữ dội. Hai ngày qua, cậu đã thu thi thể người bằng đôi bàn tay của mình. Cậu ấy đói và kiệt sức vì thực phẩm chưa thể đến được với những nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Chúng tôi kêu gọi COP hãy theo đuổi việc này cho đến khi có kết quả ý nghĩa nhất. Cho đến khi đạt được những cam kết vững chắc nhằm đảm bảo việc huy động các nguồn lực cho Quỹ Khí hậu Xanh. Cho đến khi hoàn thành lời hứa thành lập một cơ chế về tổn thất và thiệt hại; cho đến khi đảm bảo có tài chính cho việc áp dụng cơ chế đó; cho đến khi có các lộ trình cụ thể nhằm đạt được con số 100 tỷ đô la đã cam kết từ trước; cho đến khi chúng ta nhìn thấy tham vọng thực sự với việc bình ổn khí nhà kính. Chúng ta phải chi tiêu tiền vào đúng nơi đúng chỗ.

Trong khuôn khổ Công ước khung LHQ về BĐKH, quá trình này được gọi bằng nhiều tên. Nó được gọi là một trò hề. Nó được gọi là cuộc tụ họp phát ra lắm khí các-bon của những kẻ nhiều tham vọng nhưng vô dụng. Nó được gọi bằng nhiều cái tên. Nhưng nó cũng có tên Dự án cứu hành tinh. Nó được gọi là “cứu ngày mai ngay hôm nay”. Chúng ta có thể sửa lại điều này. Chúng ta có thể chấm dứt sự điên rồ này. Ngay bây giờ. Ngay ở đây, ở giữa sân chơi này.

Tôi kêu gọi các bạn hãy dẫn dắt chúng tôi. Và để Ba Lan mãi được biết đến là nơi chúng ta thật sự quan tâm tới việc chấm dứt sự điên rồ ấy. Liệu nhân loại có tận dụng được cơ hội này? Tôi vẫn tin chúng ta có thể.


Đọc tiếp ...